Truyện :
Số trang :
10
1
admin
2011-08-18 08:09:38
1818
2
Chuyển đến trang :
Chương 2 - Xác ướp thì thầm

   Ba thám tử trẻ chưa bao giờ phải lo một vụ lạ thường như vụ đang được đề nghị.
   Giáo sư Robert Yarborough nhà Ai Cập học lừng danh, sống trong một hẻm khu dân cư ngay giữa rừng, cách Rocky khoảng l5km. Nhà ông, một ngôi nhà cổ kiểu Tây Ban Nha, đã được chính ông biến thành viện bảo tàng tư nhân.
   Một hàng cửa - cửa sổ, nhìn ra một cái sân lót đan, chiếu sáng căn phòng rộng lớn nơi giáo sư để các kho báu của mình. Buổi chiều, không khí nóng nực một cách kỳ lạ. Giữa các cửa sổ, có những bức tượng, tùng trang trí các ngôi mộ cổ xưa tại Ai Cập. đứng thẳng. Một trong những bức tượng ấy, tượng thlần Anubis - thân người, đầu chó, chiếu xuống sàn nhà một bóng đen hình thù dễ sợ.
   Trên tường có treo những chiếc mặt nạ có nụ cười bí ẩn và sắc sảo. Tủ kính bảo vệ khỏi bụi cho những tấm bảng viết bằng đất sét, cho nữ trang bằng vàng và những con bọ bằng ngọc bích, được chạm khắc bởi nhưng người thợ kim hoàn đã chết từ mấy thế kỷ nay.
   Dưới đất có cái quách, với hình xác ướp trên phần nỗi thấp của nắp. Đó là một cái quách vô cùng giản di, không có chạm vàng, không có trang trí, nhưng giấu một sự bí ẩn mà chưa ai tìm ra câu giải. Nên chủ nhân giáo sư Yarborough, một người đàn ông nhỏ nhắn mập mạp, có râu nhọn và đeo kiếng giọng
vàng, khá tự hào về cái quách này.
   Thời còn trẻ giáo sư đã lảnh đạo nhiều chuyến thám hiểm đi đến tại Ai Cập để khai quật và tìm kiếm. Ông đã tìm thấy nhiều ngôi mộ đào ngay sườn những ngọn đồi, chứa xác ướp của những vị vua Pharaon, cùng phu nhân và người hầu, chưa kể nữ trang và dụng cụ. Ông cất giữ tại nhà phần lớn những vật tìm ra và đang viết sách về những phát hiện của mình.
   Giáo sư đã tìm ra cái quách bí ẩn cách đây 25 năm. Nhưng thời đó, do ông quá bận bịu với những cuộc tìm kiếm khác, ông đã cho một viện bảo tàng ở Caire mượn quách. Nay, khi đã về hưu, ông có ý định tiếp tục nghiên cứu; nên cách đây mấy ngày, xác ướp và quách đã được chở đến bằng tàu lửa.
   Bây giờ, ông Yarborough nghỉ mình sẽ có thời gian khám phá ra bí ẩn của nó...
   Chiều hôm đó - hai ngày trước khi Ba thám tử trẻ nhận được thư ông Alfed Hitchcock, giáo sư đang đứng trong viện bảo tàng nhỏ của mình và căng thẳng gõ cây viết chỉ vào nắp quách. Nắp này có thể tháo ra dễ dàng như nắp của một cái thùng bình thường.
   Wiggins, người đã phục vụ cho giáo sư từ nhiều năm nay, kính cẩn hỏi:
   - Thưa ông, ông có nghỉ là nên làm lại cuộc thí nghiệm này, sau cuôc xúc động mà ông đã bị ngày hôm qua không a?
   - Tôi kiểm tra xem việc này có lặp lại hay không - giáo sư cương quyết trả lời. Anh mở giúp một cái cửa sổ ở đây ngôt