Truyện :
Số trang :
9
1
admin
2011-08-18 08:19:02
1884
2
Chuyển đến trang :
Chương 9 - Những phát hiện bất ngờ

   Giáo sư Freeman nghe băng ghi âm lần thứ 20 và tiếng thì thầm của xác ướp vang lên khắp phòng khách Gíao sư Yarborough, Hannibal và Bob đang chờ đợi ý kiến của nhà bác học.
   - Thỉnh thoảng hình như tôi hiểu được một từ- cuối cùng giáo sư Freeman nói.
   Ông ngừng máy ghi âm lại và mới giáo sư Yarborough một điếu xì gà.
   Bây giờ - Ông Freeman nói bác hãy giải thích làm thế nào bác có được băng ghi âm này nà bác hãy cho cháu biết về vụ Anubis rơi và vụ hình cầu tư lăn.
   Ông chăm chú nghe giáo sư Yarborough kể lại. Nhà Ai Cập học chưa kể xong, thì có tiếng chuông reng.
   - Xin lỗi - Ông Fleeman nói. Có người bấm chuông ở nhà - Tôi phải đi mở cửa đây. Mà tất cả chúng ta xứng đáng giải lao một chút.
   Ông bước ra, Giáo sư Yarborough nói với hai câu thám tử.
   - Bác đã nói với các cháu mà: nếu có ai hiểu được Ra-Orkon, thì đó là cậu bạn Freeman của bác. Mà dường như bác đã nói rõ cho các cháu biết rằng ba của cậu này làm thư ký cho bác lúc bác tìm ra xác ướp Ra-Orkon.
   - Người mà đã bị ám sát ít lâu sau đó phải không ạ?
   Bob hỏi.
   - Phải - giáo sư Yarborough buồn bã trả lời. Nhưng bác không muốn các cháu nghĩ rằng anh ấy chết đi một sự nguyền rủa nào đó. Ales Freeman là một người liều lĩnh. Anh ấy đã mao hiểm đi vào khu phố nguy hiểm thành phố Caire, ngay nữa đêm khuya. Anh ấy đã bị đâm ở đó, Còn con trai anh ấy đã trở thành một trong nhưng chuyên gia ngữ văn học vùng Cạn Đông giỏi nhất nước ta.
   Ông Freeman trở ra, bưng một mâm đầy ly nước chanh.
   - Thành viên của một tổ chức từ thiện đến bán vé số.
   - Ông Freeman giải thích Bây giờ, chúng ta sẽ vừa uống nuớc vừa nghe băng ghi âm một lần nữa. Tôi sẽ ghi chép dần dần. Ở đây tôi có một từ điển rất quý hiếm, có thể sẽ giúp chúng ta được.
   Một lần nữa, tiếng thì thầm của xác ướp lại vang lên. Ông Freeman dùng một tay lật từ điển, dùng tay kia để ghi chép.
   Cuối cùng, ông Ereeman đứng dây, ra cửa sổ, vươn vai, hít thở thật lâu rồi quay sang khách.
   - Cháu nghĩ mình có thể làm tất cả những gì có thể làm được, ông nói. Dường như bức thông điệp được soạn bằng một dạng ả Rập rất cổ xưa, một dạng chưa được biết tới cho đến nay. Tuy nhuên, dường như cháu đã nắn được ý chung. Nhưng phải thú nhận cháu phân vân không biết có nên nói cho bác biết hay không.
   - Nói đi! Nói đi! Giáo sư Yarborough nói. Dù có là gì đi nữa tôi cũng muốn biết bức thông điệp này.