Truyện :
Số trang :
26
3
admin
2013-09-20 10:10:30
2454
4
Chuyển đến trang :
hố " nếu ai ở Gò Vấp gần khu vực đó có lẽ sẽ biết chỗ của tôi . Xóm Hố của tui thật ra là một con đường nhỏ ở Gò Vấp. đường "Tú Mỡ " con đường đẹp đẽ tráng nhựa nối liền hai đường lớn của quận Gò Vấp đó là Nguyễn Văn Nghi và Phan Văn Trị . Ông bà ngoại tôi là người Đà Nẵng di cư vào Nam và không biết vì nguyên cớ gì mà ông bà có được căn nhà này , đó là điều mà tôi và mẹ tôi vẫn còn thắc mắc chỉ biết rằng khi mẹ tôi lớn lên và có nhận thức thì đã thấy mình sống ở đây rồi . Đường Tú Mỡ bây giờ đẹp lắm , Xóm Hố bây giờ cũng đã khang trang và sạch sẽ hơn . Đường Tú Mỡ có một đặc điểm ai đi trên con đường này giống như là lái xe đi trên một ngọn núi vậy . Nó thật cao ở hai đầu và cực kì thấp ở phần giữa , ngày xưa con đường này gắn liền với nhiều chết chóc . Đầu đường phía bên Phan Văn Trị ngày xưa là kho vũ khí quân trang của quân đội : mỗi khi có chiến sự diễn ra thì theo như bà tôi kể :binh lính hai bên chết nhiều lắm , xác bình lính , dân thường nằm ngổn ngang trên con đường Phan Văn Trị , bên phía đường Nguyễn Du ngày xưa là một cái nghĩa địa rộng lớn , cả trăm cái mộ bia xây sát nhau , chứ không đẹp như con đường Nguyễn Du bây giờ .
   Có một giai thoại kể lại rằng ban đêm tầm khoảng 20h tối là nhà nhà , người người điều tắt đèn đi ngủ , ai có việc gì cũng không dám ra đường vào giờ đó vì cứ độ tầm đó thì hồn ma từ khu nghĩa địa đó đi ra sinh hoạt , đi lại , nói chuyện như người bình thường vậy , mồ mả bao quanh chỗ ở , cứ cách 1 căn thì
lại có một ngôi mộ , rồi lại có một căn nhà . Nhà bao quanh mộ , mộ bao quanh nhà người sống và người chết cứ như thế sống chung với nhau . Nhưng có lẽ vì cái nghèo , cái khổ của những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy mà ông bà ngoại tôi , và sau này là má tôi và dì hai tôi phải cắn răng , chịu đựng mà chung sống ở những ma quái như thế. Cũng bởi vì thế mà khi tôi được sinh ra tôi được may mắn chứng kiến những câu chuyện đầy kinh dị và ma quái ở đây . Mời các bạn hãy cùng tôi quay về những năm đầu thập niên 90 để đón xem những câu chuyện của họ những hồn ma oan ức còn vương bụi trần ở trong khu xóm nghèo này .
   Câu chuyện thứ 2 : Ông hai bán bánh bao.
   Cái thời năm 94 , 95 lúc đó tôi mới vừa 4 tuổi thì bánh bao đối với mọi người trong xóm tôi là một món ăn xa xỉ . Ngày đó tôi nhớ không lầm 1 kg/ gạo là 2 ngàn , trong khi 1 cái bánh bao cũng tầm chừng ấy . Âu có lẽ thế mà ông hai bán bánh bao trong xóm tôi không bao giờ đặt quầy bánh ở trong xóm . Ông thức dậy khá sớm không biết nấu bánh hay gì đó , mà cứ y như rằng tầm 4h sáng thì ông lại đẩy xe bánh bao của ông ra chợ Gò Vấp bán , ở xóm tôi ngày xưa chỉ có 2 con đường để đi ra chợ , 1 là con đường Tú Mỡ ngày nay , 2 là con đường đi ngang qua chùa Long Huê , ai có dịp lại chợ Gò Vấp chơi hỏi Chùa Long Huê thì bảo đảm ai cũng biết , ngôi chùa Long Huê này ngày xưa nằm tọa lạc , cô độc giữa bãi tha ma chết chóc một đóa sen thơm ngát giữa như bùn lầy ma quái . Con đường đi ra chợ Gò